Hôn nhân không lối thoát từ khi biết vợ ngoại tình

11:11, Thứ Hai, 20/11/2017 (GMT+7)

Tôi cố gắng duy trì hôn nhân, không phải vì yêu thương vợ mà vì lo cho những đứa con của mình...

 

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Thật trớ trêu khi phải gửi tâm sự trên trang báo mạng để bày tỏ nỗi lòng của mình và trớ trêu hơn nữa, bởi tôi không thể tìm ra lối thoát, tôi đang phải lựa chọn giữa hạnh phúc cho bản thân mình hay hy sinh hạnh phúc riêng để nhường hạnh phúc cho hai đứa con.

Tôi và vợ yêu nhau từ ngày mới ra trường, chúng tôi đều là những sinh viên giỏi, cộng thêm một chút may mắn, chúng tôi nhanh chóng tìm được công việc phù hợp và tiến đến hôn nhân. Sau đám cưới 3 năm, vợ sinh cho tôi hai đứa con, một trai một gái, cuộc sống gia đình hạnh phúc như mơ.

Hạnh phúc chúng tôi đang có là niềm hạnh phúc của nhiều người. Tôi luôn ý thức làm sao phải duy trì, giữ gìn hạnh phúc ấy nên cố gắng không phạm sai lầm trong hôn nhân. Còn vợ, có lẽ cô ấy có lối sống phóng khoáng hơn tôi, lãng mạn hơn tôi, cộng thêm một chút chủ quan của tôi về người phụ nữ của mình nên cô ấy đã ngoại tình với sếp quản lý trực tiếp của cô ấy.

Những buổi đi làm về muộn hay đi công tác xa, cô ấy thường lý giải với tôi rằng công việc bận rộn. Thấy con cái cũng đã lớn, đứa đầu học lớp 6 còn đứa thứ 2 học lớp 5, thương vợ bao nhiêu năm vất vả lo cho con và chồng, nên tôi cố gắng chăm con, tạo điều kiện cho vợ dành thời gian cho công việc.

Cho đến một ngày, tôi nhận được điện thoại của một người phụ nữ, giọng chị ầm ĩ và the thé trên điện thoại, nói bắt quả tang vợ tôi đang ngủ với chồng chị ta trong khách sạn. Tôi không muốn tin và không dám tin, vì vẫn tin vợ mình chung thủy, nhưng khi nghe vợ tôi khóc trong điện thoại, thừa nhận đã phản bội, tôi mới ngỡ ngàng điều người phụ nữ kia nói là sự thật.

Tôi đến đón vợ về nhà trong nỗi nhục nhã của một thằng đàn ông không dạy nổi vợ, không đủ khả năng làm cho vợ thỏa mãn. Trên đường về, vợ giải thích cho tôi nhiều chuyện, để mong tôi hiểu cô ấy còn yêu tôi, nhưng chỉ vì phút nông nổi. Tôi chẳng muốn nghe những lời giải thích, vì mọi lời giải thích đều không thể phủ nhận chuyện cô ấy ngoại tình. Và tôi, sẽ không bao giờ có thể tha thứ cho hành động đó.

Tôi nghĩ đến chuyện sẽ họp mặt hai bên gia đình, và nói hết sự thật trước khi ký vào đơn ly hôn. Tôi và vợ, mỗi người sẽ nuôi một đứa con. Với cách này, tôi sẽ không còn liên quan đến người phụ nữ đã phản bội mình, không còn phải nhìn thấy cô ta hàng ngày. Nhưng các con tôi, chúng sẽ bị tổn thương, nghĩ đến đây, tôi lại thấy thương các con mình. Đó là điều tôi không muốn.

Nên tôi chọn cách im lặng, im lặng như không có chuyện gì xảy ra, không nói cho ai mọi chuyện, và chỉ có tôi và vợ tự giải quyết với nhau. Tôi chọn cách ra ngủ riêng và không nói chuyện với cô ấy mặc vợ khóc lóc, van xin và hứa không tái phạm. Nhưng cũng chẳng được yên, vì mỗi lần nghĩ đến người phụ nữ của mình ôm ấp người khác, tôi lại muốn điên tiết, tung hê tất cả.

Tôi thấy mình đang mâu thuẫn với việc duy trì hay chấm dứt hôn nhân, chấm dứt thì thương con mà duy trì thì sợ mình không đủ vị tha để yêu thương lại lần nữa!

Theo Báo Đất Việt

.